Trận chiến cha con hay trận chiến tìm sự đồng nhất
Space Jam 2: Kỷ Nguyên Mới
Trong đời sống của một người đàn ông, câu hỏi “Tôi là ai ?”
luôn là câu hỏi mang lại nhiều sự đau đầu. Bởi một khi đã đặt ra câu hỏi ấy,
chính là khi anh ta phải đương đầu cùng một lúc với hai phạm trù giữa cá nhân
“Tôi thích điều gì” và tính thực tế “Tôi có thể làm được gì”. Sự rắc rối khi
cân bằng giữa hai điều này có thể gây ra sự khủng hoảng thật sự, đặc biệt ở những
giai đoạn khi những đứa trẻ trai mới bắt đầu trưởng thành.
Cuộc đầu tranh đó, cũng giống như là một trận bóng rổ của hai cha con đã được đạo diễn Malcolm D.Lee lồng ghép ngay trong cái tên của bộ phim của ông là “Kỷ Nguyên Mới”. Câu trả lời cho những ai muốn tìm đến sự chiến thắng cho trận đấu này.
Theo thuyết phân tâm, người cha chính là hình ảnh để người con trai đồng hóa, là người sẽ chỉ dạy các quy luật cá nhân, điều cần nên phải làm thành một người đàn ông cho chính đứa con trai của mình. Quyền lực và cách thức đạt được quyền lực sẽ được người cha truyền trao cho con của mình. Cũng như LeBron James đã truyền chức danh vị vua bóng rổ và cách thành vị vua bóng rổ cho con ông là Don James.
Tuy nhiên, sự truyền trao này đôi khi không phải chỉ có ngọt ngào, bởi con đường trở nên vĩ đại bao giờ chẳng có những thương đau, một vị vua truyền trao cho vị hoàng tử trẻ cũng truyền luôn cả những vết thương mà vị vua đã gánh chịu, ở đây chính là sự từ bỏ “niềm vui thích” để nghiêm khắc vào con đường của vị vua. Hình bóng quá lớn của LeBron James là điều gây ra mặc cảm tự ti của Don, khi thực tế không phải ai cũng có thể chịu được sự khắc nghiệt để trở thành một vị vua bóng rổ.
“Không làm được” là thực tế nhưng điều đó cũng không phải là thứ đủ để ngăn chặn cái “Tôi trở thành” của đứa trẻ quyết muốn tìm kiếm sự đồng nhất với người cha. Không thể đạt được cái danh “bóng rổ” để được ba công nhận, thì sự bắt chước như ba sẽ là điều được chọn lựa. Don trở thành một người chuyên làm game bóng rổ, từ những điều học được từ Lebron.
Ở đây, cuôc thi đấu giữa Lebron và Don thực chất chính là cuộc đấu để dành được sự công nhận giá trị và tình thương yêu của bạ, với bóng rổ hay game thực chất chỉ là công cụ để có được. Don dùng chính những gì ba câu cho như kinh nghiệm bóng rổ, các hình mẫu quen biết (các nhân vật được ba giới thiệu), và chính trò game (thứ James bỏ đi lúc bé) để vượt qua cái thực tế là khả năng bóng rổ của ba cậu. Vì cái ý nghĩ sâu trong vô thức của đứa con trai, không phải sự căm tức mà chính là sự ngưỡng mộ vô hạn với người ba của chúng, ngưỡng mộ đến mức muốn trở thành chính ông ấy mà không phải ai khác.
Người cha không chỉ là người chỉ dẫn để đứa trẻ đạt được một giá trị nào đó, như một huấn luyện viên, mà hơn hết thảy với trẻ trai thì người cha đáng ngưỡng mộ phải là người yêu thương chúng, cho chúng cảm giác được gần gũi và thuộc về. Cuộc đấu đòi sự công nhận cũng là sự nổ lực nhằm cân bằng cho thứ “cậu có thể làm” là game và cái cậu thật sự muốn có là “Vị vua bóng rổ”, để trả lời cho thực tế “tôi là ai”, mà với Don chính “là người làm game bóng rổ”. Quan trọng hết thảy, cậu chỉ có thể đạt được điều đó, thông qua sự công nhận của cha cậu LeBron James, khi ông công nhận “trò game con rất vui” và “ông yêu cậu”.
Lời nói thương yêu là phần thưởng cần thiết, để sau khi cố hết sức vượt qua ông, đứa bé trai nhận thấy chiến thắng thật sự chính là khi chúng nhận thấy, bậc thiêng liêng chúng ngưỡng mộ đã cho phép chúng trở thành như ông, để đi tiếp con đường sau này.

Nhận xét
Đăng nhận xét